Người bán vé số và khoản tiền bất ngờ từ hai vị khách đặc biệt
Thứ 4, 03-10-2018
Bà không nghèo. Bà có tiền gửi ngân hàng. Chồng bà đã mấtnhưng 5 đứa con đều có kinh tế ổn định.Không muốn phụ thuộc vào các con,bà vẫn đi bán vé số cả ngày lẫn đêm.
Buổi chiều, cứ sau 16 giờ, một quán hủ tiếu bò viên trên đường Vĩnh Viễn (phường 4, quận 10, TP.HCM) lại đông khách. Không bàn nào còn trống, không ai để ý đến ai, quán rất náo nhiệt.
Ở cuối quán, 4 người khách đang ăn. Bên cạnh, một bà cụ tay cầm gậy đứng ngay đầu bàn. Gương mặt bà tươi tắn, hiền lành. Mái tóc bà pha sương, không chải chuốt.

Cụ bà Nguyễn Thị Thư, người bán vé số.
Bà đứng rất lâu, khách vẫn ăn. Cạnh bà, người khách vừa ăn vừa nhìn vào một xấp giấy. Thỉnh thoảng ông lật lên, để xuống. Ông nói với bà vài câu, bà trả lời bằng nụ cười hóm hỉnh. Ông rút ra 5 tờ xếp bỏ vào túi. Ông lấy ví đưa bà 50.000 đồng. Bà cầm tiền, ra đến bàn chúng tôi. Đó là một người đàn bà bán vé số.
"Mời cậu mua vé số", bà chìa xấp vé số về phía tôi. Tôi cầm lấy. Bàn còn trống, tôi mời bà ngồi. Bà ngồi, để cây gậy vào sát người mình. "Bà người Quảng Ngãi?", tôi hỏi. Bà gật đầu: "Mới nghe tiếng nói mà đã biết tôi dân Quảng Ngãi. Tôi ở huyện Đức Phổ".
Dường như bà bắt đầu có "cảm tình" với tôi bởi tôi đã đoán ra được quê hương của bà. Bà nở nụ cười. "Năm nay tôi 86 tuổi, vào Sài Gòn bán vé số đã 15 năm. Tôi không còn sức đi bán dạo mà chỉ quanh quẩn sáng ở một tiệm phở trên đường Hòa Hảo và chiều thì ở đây. Tôi bán trong tiệm đỡ phải lo bị giựt vé số", bà chia sẻ.
Bà tiếp tục: "Tôi vào Sài Gòn ở một mình. Ông chủ đại lý vé số có nhà rộng cho những người bán vé số như chúng tôi tá túc. Mỗi ngày, sau khi bán xong đem tiền về trả cho ông, tôi phải trả thêm 10.000 đồng tiền trọ, vị chi một tháng 300.000 đồng.

Khách mua vé số ủng hộ bà.
Khách vào càng lúc càng đông. Bà đứng dậy nhường chỗ cho khách. Chúng tôi cũng đã ăn xong, mua giúp bà vài tờ vé số rồi đi.
Không hiểu sao, trên đường về hình ảnh bà cụ bán vé số cứ lởn vởn trong đầu tôi. Bà già như thế mà vẫn phải mưu sinh, vẫn phải vất vả sớm hôm? Con cháu bà đâu?
Cho đến một hôm tôi trở lại quán. Còn sớm, quán vắng, tôi ngồi một mình một bàn. Chưa kịp gọi thức ăn tôi đã nhìn thấy bà. Bà đến và mời tôi mua vé số. Cũng như lần trước, tôi mời bà ngồi và hỏi "Bà khỏe không ?". Bà đáp lại: "Khỏe chứ, không khỏe sao đi bán được?".
Qua câu chuyện của bà, tôi được biết bà có 5 người con, cả trai và gái. 3 người con ở quê, 2 con vào Sài Gòn làm ăn. Các con đều đã nên vợ nên chồng và cho bà một đàn cháu nội, cháu ngoại.
Nghe bà kể, tôi vô cùng ngạc nhiên. Con cháu như thế mà để bà khổ cực như thế này sao? Bà kể: "Mấy chục năm trước, ở quê, vợ chồng tui làm nông nghiệp nuôi con. Mảnh vườn, thửa ruộng và mồ hôi của 2 vợ chồng đã nuôi chúng lớn. Cách đây 15 năm, ông nhà mất. Một mình tôi không lo nổi nên tôi vào Sài Gòn bán vé số để kiếm thêm thu nhập.
Hai đứa con vào Sài Gòn đều làm ăn rất khá. Vợ chồng con trai làm cho một công ty với mức lương đủ nuôi con. Vợ chồng người con gái kinh tế khá hơn. Cháu ngoại tôi cũng được đi du học ở nước ngoài...".

Bà cụ và những tấm vé số.
Bà kể cho tôi nghe với một giọng vừa chân thật vừa hãnh diện. Con cái như thế cha mẹ nào không vui?
Lý giải lý do không ở với con, bà nói: "Tính tôi không muốn làm phiền con. Các con còn chồng, còn vợ, sự hiện diện của mình đôi khi làm vướng bận chúng. Một mình tôi làm, tôi sống, không phiền đến con cái là được rồi...
Đều đặn mỗi ngày tôi bán 200 vé, được 200.000 đồng. Ngoài ra tôi thường được những người tốt bụng cho phở, cho hủ tiếu đỡ tốn tiền cơm. Cách nay 2 năm, có 2 người khách tìm đến. Họ biếu tôi tổng cộng 100 triệu đồng. Số tiền này tôi gửi ngân hàng cho đến bây giờ chưa dùng đến".
Bà giải thích thêm: "Họ là khách mua số của tôi. Một người trúng 2 tỉ đồng và một người trúng 2,5 tỉ đồng. Chắc cũng có nhiều người trúng số nhưng chỉ có 2 người khách này quay lại tặng tôi một số tiền.
"Bà bây giờ lớn tuổi rồi nên nghỉ ngơi đi", tôi khuyên bà như thế. Bà vui vẻ cười nói: "Tôi sẽ cố gắng làm việc hết năm nay. Số tiền để danh khá khá một chút, tôi mang về cho con. Tôi có nằm xuống, các con cũng có tiền lo ma chay cho mình, không phải dùng đến tiền của nó".
Nghe bà nói mà tôi ngậm ngùi...
“Trẻ hóa” người bán vé số dạo ở Tây Đô
Thứ 2, 31-05-2021
Ở Tây Đô, TP Cần Thơ nhiều năm gần đây không chỉ được biết đến là đô hội lớn nhất miền Tây Nam bộ, mà còn là nơi người hành nghề bán vé số dạo có chiều hướng gia tăng. Điều đáng nói, những người nghèo, người khuyết tật, người già cô đơn không nơi nương tựa, người mất việc làm ở các vùng quê ngoại thành hội tụ về mưu sinh với độ tuổi ngày càng được “trẻ hóa”.
Sài Gòn - Đất lành của người bán vé số
Thứ 4, 23-01-2019
Sài Gòn vốn được mệnh danh là “hòn ngọc Viễn Đông”, nơi phồn hoa đô hội, tưởng như rất khó thích hợp cho thân phận những người nghèo khổ. Nhưng không phải vậy, đối với những người bán vé số dạo, nơi đây lại là miền đất lành đã cho họ cơ hội tốt để mưu sinh và đổi đời.
Nhọc nhằn vé số dạo mùa khô nắng nóng
Chủ nhật, 02-04-2023
Ở khu vực Nam bộ nói chung và TP. HCM nói riêng, mùa khô nắng nóng kéo dài từ tháng 11 dương lịch (DL) năm trước tới hết tháng 4 DL năm sau, trong đó từ cuối tháng 2 đến hết tháng 4 DL là cao điểm của mùa khô nắng nóng, với nhiệt độ thường xuyên từ 36 – 38 độ C. Đây là mùa gây ra nhiều khó khăn, bất lợi cho những người nghề bán vé số dạo, nhất là những người già, những người sức khỏe yếu.
Cụ ông bán vé số dạo được tặng hàm răng giả
Thứ 4, 25-10-2017
Gặp cụ Lê Đình Phương 82 tuổi bán vé số ở ven đường, bác sĩ Bùi Cao Phong hỏi thăm và mời về viện để làm tặng bộ răng giả.
Hai anh em khuyết tật cùng mẹ lên Sài Gòn bán vé số mưu sinh
Thứ 4, 25-10-2017
Cuộc sống hạnh phúc của gia đình nhỏ nơi vùng quê nghèo Khánh Hòa bỗng chốc tan vỡ khi chồng của chị Nguyệt té vào bồn nước rồi tử vong. Chị một mình đưa 2 con trai tật nguyền lên Sài Gòn, thuê trọ rồi 3 mẹ con rong ruổi bán vé số mưu sinh để kiếm miếng ăn qua ngày.
Văn hóa vé số ở miền Tây Nam Bộ
Thứ 6, 19-05-2023
Thói quen mỗi buổi sáng ngồi uống cà phê, đọc báo và mua vé số từ lâu đã trở thành nét đặc trưng của người dân miền Tây Nam Bộ. Người miền Tây Nam Bộ mua vé số không hẳn chỉ là hy vọng may mắn trúng số để đổi đời, mà trước hết là họ động lòng thương cảm muốn giúp đỡ những người bán vé số có thêm thu nhập trang trải cuộc sống. Thói quen mang đậm tính nhân văn ấy đã làm nên một nét đẹp của văn hóa vé số ở miền Tây Nam Bộ.
































